Đối mặt với một chiêu hung hãn lao đến của Tiêu Viễn Sơn, Mộ Dung Bác hừ lạnh một tiếng, hai mắt nheo lại, khuôn mặt tràn ngập vẻ lạnh lẽo.
Ba mươi năm trước, lão quả thực từng bị một chiêu của Tiêu Viễn Sơn dọa cho suýt vãi ra quần, nhưng bây giờ lão đã không còn là lão của ngày xưa nữa. Hai người giao thủ nhiều lần ở Tàng Kinh các, luôn bất phân thắng bại, lão đã sớm đuổi kịp tu vi của đối phương rồi!
Nếu Tiêu Viễn Sơn chỉ xuất chiêu với một mình lão, có khi lão còn phải thận trọng đối phó, thế nhưng người này lại dám phân tán nội lực, bao trùm cả lão lẫn Huyền Từ vào trong, thật sự quá mức cuồng vọng!
Mộ Dung Bác tùy ý tung ra một chiêu tham hợp chỉ đỡ lấy chưởng lực của Tiêu Viễn Sơn, sau đó quay sang Huyền Từ ở bên cạnh nói: "Huyền Từ phương trượng! Tay Tiêu Viễn Sơn đã nhuốm máu vô số đồng đạo của chúng ta, tội ác tày trời, chi bằng chúng ta tạm thời liên thủ, bắt giữ kẻ này trước rồi tính sau!"




